Cho đến tận bây giờ, hắn cũng không biết cha mẹ của hắn là ai! Cho đến tận bây giờ, hắn cũng không biết quê quán mình ở đâu! Cho đến tận bây giờ, hắn cũng không biết mình sinh vào lúc nào! Cho đến tận bây giờ, hắn cũng không biết… ! Người mà hàng ngày hắn vẫn
Viết cho tháng 11 dấu yêu!1. Tháng 11 lá bắt đầu chuyển sang màu vàng rồi lác đác rơi xuống đất. Trời Sài Gòn se se lạnh, không rét mướt nhưng đủ cảm nhận không muốn rời khỏi chiếc chăn ấm. Nó cuộn tròn trong chăn,
Quê hương trong tôiVới tôi nỗi nhớ này không chỉ là nhớ gia đình, nhớ bạn bè mà còn nhớ tới những cái đa gắn bó với mình hơn 20 năm, để rồi khi ngồi nói chuyện với nhau mọi người đều bảo rằng: "Việt Nam là thế mà".
Đời là thế cái gì cũng cân bằng. một người mới sinh ra thì một người khác lại mất đi, một người đang hạnh phúc thì một người khác đang đau khổ, một người đang tận hưởng niềm vui thì một người khác lại
Đồng Văn và em (nhỏ)Lạnh quá nên thủ chai ruợu ngô he he...Buổi chiều ở Đồng Văn sụp xuống rất nhanh, chẳng biết làm gì, đi quanh quanh phố cổ, tiếng gọi là phố cổ nhưng có chừng 100m hà, nhà cửa cũng hay hay. Mình ghé
Anh yêu của em...! Hãy cho em gọi anh thêm một lần nữa thôi nhé, anh yêu của em... Thời gian trôi thật nhanh phải không anh? Ta gặp nhau vào một ngày gần cuối năm vậy mà đã hết một năm ta quen nhau.
Con gái muốn lấy chồng cuối năm.











