Bây giờ, cảm xúc trong Nhóc đang đan xen nhau anh ạ, nhiều cảm xúc lắm, và có một điều nữa là em lại khóc.
Trong khoảnh khắc giao thời giữa năm cũ và năm mới, người ta hân hoan đón chào năm mới và vẫy chào năm cũ thì em lại ôm quần áo vào bệnh viện nằm. Em tưởng mình chỉ bị cảm thôi, không ngờ em bị sốt xuất huyết và nặng quá nên bác sĩ bắt nhập viện ngay.
Năm nay em không còn cảm giác ngày Lễ ngày nghĩ là thế nào cả, nhưng em biết ngày Lễ này, anh đưa nhỏ đó ra mắt bố mẹ, một con nhỏ như em sao lại thế này chứ? Trái tim em sao lại yếu mềm đến vậy? Có người bảo em tại sao trái tim yếu mềm như vậy mà lại cứng đầu quá, khuyên thế nào cũng không chịu nghe. Em cũng chẳng thể hiểu nổi mình nữa anh ạ. Con tim em nó như vậy đó.
Trong phòng bệnh, ai cũng có người thân túc trực ở bên, không phải là chồng thì cũng là người yêu, nhìn thấy vậy em buồn kinh khủng, em chỉ muốn khóc thôi. Tại sao chứ? Tại sao điều đơn giản nhất là một bờ vai, một sự quan tâm chăm sóc của người em thương trong lúc này cũng không được chứ? Tại sao ông trời lại ác với em như vậy hả anh? Phải chăng em đáng bị như vậy lắm sao?
Em thấy buồn, thấy cô đơn lạc lõng trong lúc này anh ạ. Một mình trong bệnh viện, em lại nghĩ, lại nhớ nhiều hơn. Trời ơi, có còn là em nữa không? Một con bé vô tư đâu mất rồi? Mà càng nghĩ tới anh thì nước mắt em càng rơi nhiều. Ai đó đã từng nói thời gian sẽ xóa nhòa tất cả, vậy cớ sao đến bây giờ rồi mà em vẫn chưa thể quên được hả anh. Em muốn hét lên rằng em nhớ anh, em ghét anh, em muốn có anh bên cạnh em lúc này, ông xã ơi, em nhớ anh.
Tới bây giờ em vẫn còn nhớ về anh rất nhiều, đôi lúc cuộc sống và công việc đã giúp em tạm quên được anh, nhưng rồi bất ngờ từ đâu đó, một chút gì liên quan tới anh lại làm em nhớ anh, nhớ đến nao lòng. Lúc này đây, em muốn khóc thật nhiều, khóc thật nhiều, nước mắt cứ vậy lăn dài trên má.
Em không muốn, em không muốn mình cứ sống hoài thế này, em muốn có anh bên cạnh em, em muốn được anh chăm sóc, nhưng... Cuộc sống thật bất công với em. Lẽ nào?????????
Em đã tự nhủ với mình rằng, anh giờ phải lo cho gia đình của anh, em sẽ thôi không mơ mộng về anh nữa, nhưng mà sao em không làm được anh ạ, thực sự là em không làm được. Thời gian này, em, đã tự thấy sau khi chia tay anh, em tự thấy mình chín chắn hơn, không còn như ngày xưa nữa, duy chỉ có con tim yếu mềm vẫn yêu anh. Em sẽ sống, sống thật tốt như lời anh chúc em. Thật nực cười anh chúc em sống thật tốt chứ anh không chúc em hạnh phúc, Anh biết không? Hạnh phúc của em là anh, nên em cảm ơn anh vì anh đã không chúc em hạnh phúc, như vậy đó. Cuộc sống của em là mâu thuẫn vậy đó.
Không biết tới bao giờ mới được xuất viện đây, không biết em còn khóc biết bao nhiêu nữa đây? Mặc kệ.








