Truyện ngắn: Biển chiều nay không có sóng   
23:29 20/05/2011

> Phần 1

Từ nãy tới giờ Tùng vẫn ngồi quan sát từng cử chỉ của Phương. Anh có cảm giác như cô đang phải gồng người lên để chịu một áp lực ghê gớm mà lúc này chỉ cần anh mở lời nó sẽ vỡ bung ra như quả bóng bay bị người ta dùng cây kim nhỏ chọc vào. Anh biết tính Phương, cứng rắn là thế nhưng lại rất mềm yếu, đôi lúc cô còn tỏ ra phớt đời nhưng đó chỉ là động tác để ngụy trang một tâm hồn mỏng manh mà vô cùng dễ vỡ của cô. Biết Phương suốt bốn năm học đại học, dù trong lòng Tùng thầm yêu cô nhưng chưa bao giờ anh dám nói điều đó với Phương. Anh vốn tính nhút nhát, cộng thêm ngoại hình của anh không có gì nổi trội, nếu không muốn nói là xấu trai. Còn Phương, tuy không đẹp nhưng rất có duyên, đặc biệt là đôi mắt to, tròn và đen thăm thẳm. Xung quanh Phương lúc nào cũng có hàng tá các chàng trai săn đón, dù Tùng có lợi thế là được ở gần Phương nhưng anh lại quá tự ti về bản thân mình nên đành lặng lẽ nhìn Phương tay trong tay với người khác.

- Anh Tùng, anh có tin tình yêu trên đời này luôn vĩnh cửu?

Phương bất chợt ngước đôi mắt đen buồn thăm thẳm nhìn Tùng. Câu hỏi của cô quá bất ngờ khiến Tùng lúng túng. Anh từng đọc ở đâu đó rằng “Không có tình yêu vĩnh cửu, mà chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu” Nhưng ở đây Tùng biết Phương hỏi không chỉ để hỏi về sự vĩnh cửu, Tùng có cảm giác có một cái gì đó đang thật sự đổ vỡ trong lòng cô.

- Em đang có tâm sự phải không? - Tùng trả lời Phương bằng một câu hỏi khác.

Phương không trả lời, cô cúi xuống rót đầy rượu vào ly của mình và của Tùng, dốc một hơi cạn ly rượu, cô nhìn Tùng cầu khẩn:

- Hôm nay anh uống say với em được không?

Tùng đã linh cảm đúng, rõ ràng Phương đang rất buồn, nhìn khuôn mặt hốc hác và đôi mắt ngân ngấn nước của cô anh không khỏi xót xa.

- Em nói đi, ai làm em buồn? Nam phải không?

Phương lắc đầu không nói mà bật khóc rưng rức, hình như bao nhiêu kìm nén trong cô hôm nay được dịp bung ra, cô đâu biết rằng những giọt nước mắt của cô làm tan chảy lòng Tùng. Anh muốn chạy lại bên cô, ôm gọn cái thân hình bé nhỏ, mỏng manh đang rung lên từng đợt kia vào lòng, hôn lên đôi mắt đang ướt đầm nước mắt… nhưng rồi anh vẫn ngồi im bất động, cảm giác bất lực khiến anh muốn bóp nát ly rượu đang cầm trong tay.

Phương đã thôi khóc, lặng lẽ rót rượu cho Tùng và mình, hai người ngồi lặng im nhìn những con sóng lớp lớp đuổi nhau dồn về phía chân trời, không ai nói với ai một lời nào, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng, không gian đặc quánh trong sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió thổi từ khơi xa vọng lại, tiếng chạm ly, tiếng rượu trôi xuống cổ họng ứ nghẹn, và xen lẫn là tiếng thở dài của cả hai người.

***

Phương tỉnh dậy, đầu óc cô vẫn còn mơ hồ, chếnh choáng. Một không gian xa lạ… Run bắn, cô chợt nhận ra một căn phòng xa lạ. Trong phòng không có ai, chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ đang gõ nhịp đều đặn trên tường. Cô cố nhớ lại mà chịu không sao nhớ nổi tại sao mình lại tới đây. Chỉ mang máng nhớ cô đã gặp Tùng, sau đó cô đã uống rất nhiều… Thôi chết, cô hoảng hốt, trời ơi, không lẽ nào... lẽ nào? Phương bỗng cảm thấy lo sợ, không lẽ cô và Tùng đã làm cái điều tồi tệ kia sao? Cái điều mà cả đời cô ghét cay, ghét đắng giờ đây chính cô lại phạm phải. Cô tự thấy ghê tởm chính mình. Cũng chính vì điều này mà vợ chồng cô đã phải mỗi người một phòng gần nửa tháng nay. Cô bỗng nghĩ đến chồng, nghĩ đến vẻ mặt buồn rầu của anh khi không được cô tha thứ. Nghĩ đến những đêm Nam không ngủ ngồi lặng lẽ ngoài ban công hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác rồi lặng lẽ thở dài. Cô đã hành hạ Nam bằng sự im lặng của mình, bằng cả thân thể cứng đơ như khúc gỗ mỗi khi Nam muốn gần cô. Nhìn chồng cô hốc hác, râu ria đâm tua tủa cô cũng thương lắm chứ, lắm lúc cô cũng muốn chạy lại ôm chầm lấy anh mà khóc lóc, mà nũng nịu. Muốn gắn vào môi anh chiếc hôn nồng nàn dài bất tận vì cô biết mình còn rất yêu anh, nhưng cô lại để những giận hờn vuốt ve lòng tự ái của mình, để những suy nghĩ vớ vẩn bóp nát trái tim cô… Giờ đây chính cô lại rơi vào lối mòn mà chồng cô phạm phải, nếu biết được điều này Nam sẽ thế nào? Có cảm giác tan nát trong lòng giống như cô những ngày qua không? Bây giờ thì cô đã hiểu, trong một vài trường hợp con người ta không thể khống chế nổi mình, chỉ một giây thiếu tỉnh táo ta sẽ phải trả giá. Sao cô không hiểu sớm ra điều này nhỉ? Giá như cô nghĩ tới nó trước thì chồng cô khi rời khỏi nhà đi công tác đã chẳng phải nặng lòng như vậy. Nghiệt ngã thay, khi cô hiểu ra nó thì cũng là lúc cô mắc phải sai lầm, một sự đánh đổi quá lớn với cô.

(Còn tiếp)

Đặt CBS làm trang chủ | Gửi Email đến ban quản trị | Liên hệ quảng cáo

© Copyright 2010, CMSPRO
    Giấy phép số: 140/GP-TTĐT - cấp ngày 12/07/2010